†™ Wellc0me t0 WebSite lớp 10a1 ™†
    Tuesday, 2017-12-12, 1:21:04 PM
    Welcome Cấp độ
    Main | Registration | Login | RSS

    se co .... chap3 - Dien dan

    [ New messages · Members · Forum rules · Search · RSS ]
    Page 1 of 11
    Dien dan » ___[ LoVe ]___ » ...(- Trà sữa tâm hồn -)... » se co .... chap3
    se co .... chap3
    -:-[PrinCe]-:-Date: Monday, 2009-04-13, 1:36:44 PM | Message # 1
    -:-:-Không nghe lệnh tui chỉ có chết-:-:-
    Group: Administrators
    Messages: 148
    Reputation: 0
    Status: Offline
    Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em-Chương 2(5)

    Một cô gái đứng trước mặt Doãn Đường Diêu.

    "10.000 m,thế à?Tôi chạy thay anh ấy."Ánh mắt cô gái kiên quyết,"Không cần phải xin lỗi anh ấy,bởi vì lỗi là ở anh ấy.Nhưng mà,xin mọi người tha lỗi cho hành vi hôm nay của anh ấy."

    Cô gái cúi người xin lỗi Vệ Thụ,Thành Quyên và thầy giáo Phương,sau đó cô bắt đầu chạy ra đường chạy màu đỏ.

    Lại là Tiểu Mễ!

    Các sinh viên xung quanh hết sức kinh ngạc,cô gái này thật là tinh thần có vấn đề rồi!Thầy giáo Phương kinh ngạc,thật nhìn không ra,Doãn Đường Diêu thật cao tay,có thể tìm được một người bạn gái dám hy sinh đến mức như vậy.Uy Quả Quả ngạc nhiên đến mức không biết nói gì.Thành Quyên nhìn bóng dáng Tiểu Mễ trên đường chạy,chán nản.......

    Doãn Đường Diêu nhìn đồng hồ,lạnh nhạt nói:"Hết tiết rồi."Nói xong,anh ta bước đi,ánh mắt cũng không thèm quay ra nhìn Tiểu Mễ.

    "Này!Cô ấy chạy không tính!"

    Đến lúc này Vệ Thụ mới phản ứng.

    *** ***

    Mặt trời đang lặn.

    Trời bắt đầu tối.

    Các sinh viên Thánh Du lần lượt ra về,không có ai thèm chú ý đến bóng hình yếu ớt của cô gái đang chạy.

    Vòng thứ 17.....

    Trong người Tiểu Mễ như muốn vỡ tung ra,cố gắng hết sức nhưng cũng không hít thở được không khí.Trước mặt đều là màu đen,cô không nhìn thấy đường chạy,không nhìn thấy trước mặt có người hay không,cô không cảm giác thấy đôi chân của mình nữa,cô chỉ cảm thấy-----

    Sau đó cô có thể sẽ chết!

    Sân vận động vắng vẻ.

    Thầy giáo đã về,các sinh viên cũng đi hết,chỉ chỉ còn vài người tò mò ở lại xem một lúc nhưng rồi cũng trở về đi ăn.

    Không có ai đếm vòng cho Tiểu Mễ.

    Thực ra,Tiểu Mễ cũng không biết là mình chạy được 17 vòng hay 18 vòng.Cho nên cứ tính 17 vòng vậy,kể cả chạy đến mức nôn ra máu,cũng phải chạy hết 10.000 m này!

    Tiểu Mễ mệt đến mức chẳng còn ý thức được gì nữa.Ngoại trừ nhịp tim đang đập dồn dập,hai bên tai cô chỉ nghe thấy ù ù như tiếng gió.

    Ánh mặt trời cũng không còn....

    Đèn đường đã sáng.

    Con đường chạy màu đỏ.

    Bóng hình Tiểu Mễ chìm trong màn đêm,chỉ đến khi cô chạy đến phía dưới bóng đèn mới nhìn thấy cơ thể nhỏ bé đang hết sức mệt mỏi của cô.

    *** ***

    Màn đêm tràn ngập không gian.

    Tiếng lá cây lay động trong gió.

    Cơ thể giống như sắp tan nát!

    Trong người đau đớn như có lửa đốt!

    Cuối cùng Tiểu Mễ cũng chạy hết 10.000m,cô cúi xuống thở dốc....

    Thật mệt mỏi.....

    Cô ngồi xuống đất,ôm mặt khóc....

    "Dực...,

    Hôm nay tập thể thao,chạy thật lâu,thật lâu.

    Anh đang cười à?

    Không lừa anh đâu,em thật sự đã chạy đấy!Nhưng mà,chạy thật là mệt.....có một lúc em nghĩ rằng có lẽ mình sẽ chết mất.Trước đây,anh luôn nói em quá lười,Không biết vận động thể thao,lúc đó em vẫn cứng đầu cãi,mặc dù em không chạy nhưng chỉ cần em chạy thì sẽ là một thiên tài thể thao.

    Em không phải là thiên tài.

    Em chạy đến mức sắp chết đây này.

    Dực,anh đang bận gì vậy?Có thể xuất hiện một chút được không?Chỉ cần một chút thôi...."

    Ánh đèn chiếu qua lá cây.

    Một bóng người xuất hiện trước mặt Tiểu Mễ.

    Cô ngẩng đầu lên.

    "Hình như cô cũng không giỏi chạy bộ nhỉ."

    Tiếng nói rất lạnh nhạt,người nói ngạo nghễ đứng đó,khoanh hai tay.....

    Tiểu Mễ vội vàng lau nước mắt trên mặt,mỉm cười:

    "Em không sao,không mệt chút nào."

    Doãn Đường Diêu lắc lắc vai cô:"Ai quan tâm đến cô!Tôi chỉ là tiện đường đi qua đây thôi."

    "À."

    Tiểu Mễ do dự vuốt tóc.

    "Tại sao lại chạy thay tôi?"Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

    Tiểu Mễ cố gắng đứng dậy,cô dựa vào cây,tiếng thở vẫn hết sức khó khăn,trong người vẫn đang hết sức mệt mỏi:

    "Tại sao.....không nói với họ anh không thể vận động mạnh được?'

    Doãn Đường Diêu kinh ngạc!

    Anh nắm vào vai cô,hét lên:"Cô---!"

    "Không phải anh bị bệnh tim à?Tiểu Mễ lắc người,anh ta định bóp nát đôi vai cô ra chắc,"Bệnh tim không thể vận động mạnh được,tại sao anh không nói với thầy giáo và các bạn?"

    "Sao cô biết được?!"

    "Trí nhớ kém thật...."Tiểu Mễ thử cố gắng thoát khỏi đôi tay hộ pháp của anh ta,"Hôm đó là em đưa anh đến bệnh viện.Có lẽ bệnh của anh phát tác nhỉ,cả người đều hôn mê."Nói ra,anh ta còn chưa trả tiền taxi cho cô..

    Doãn Đường Diêu thất thần,đôi tay của anh ta rời khỏi người cô.

    "Tôi không bị bệnh tim."

    Đôi môi anh ta cứng như Đại Lý thạch(một loại đá ở TQ)

    Tiểu Mễ tỏ vẻ an ủi:"Cơ thể có bệnh không phải là một việc mất mặt."

    "Tôi nói rồi----!Tôi----không-----bị----bệnh-----tim!Tai cô bị điếc à?!!"

    Doãn Đường Diêu tức giận hét lên.Anh ta đấm mạnh vào cây.

    "Em biết rồi."
    Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em-Chương 2(6)
    Tiểu Mễ ho nhẹ,mồ hôi trên người đã hết,một cảm giác lạnh tràn đến.

    "Yên tâm,em sẽ không nói với người khác đâu."Cô mỉm cười,ánh mắt đẹp như vầng trăng khuyết trong đêm,"Nhưng mà anh phải tự chăm sóc bản thân mình nhé,đánh nhau cũng là hoạt động mạnh đấy.Nếu như anh không biết chú ý đến cơ thể của mình,có thể em sẽ nói bí mật này cho người khác đấy!"

    Cái này----

    Có được coi là uy hiếp không?

    Dưới tán cây trong đêm,Doãn Đường Diêu tức giận nhìn cô gái tóc ngắn mắt một mí.

    Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em-Chương 3(1)

    Từ sau sự việc ở sân bóng rổ,các sinh viên cùng lớp đều coi Tiểu Mễ như người vô hình.Không có ai nói chuyện với cô,không có ai quan tâm đến cô,cô mỉm cười chào mọi người chỉ coi như là năm nay gián,muỗi đến sớm hơn một chút.Thật ra mà nói,thường xuyên ở bên cạnh người điên người khác sẽ nghĩ rằng bạn cũng là kẻ điên.Hành vi của Tiểu Mễ là cho mọi người coi cô như là một kẻ điên.

    Lấy bóng đánh người rõ ràng là Doãn Đường Diêu không đúng,đánh Vệ Thụ ****** như vậy,thậm chí còn đánh người được các bạn trong lớp tôn trọng nhất-Thành Quyên!Còn Tiểu Mễ lại giúp Doãn Đường Diêu,thay anh ta xin lỗi,thay anh ta chạy 10.000m,cô ta nghĩ rằng như vậy có thể thu hút sự chú ý của mọi người,có thể làm cho bản thân trở thành "Thiên Sứ tốt bụng" chăng?Đáng ghét,rõ ràng cô ta đang muốn đối địch với các bạn cùng lớp!

    Thánh Du lại không phải là truyện cổ tích thiếu nữ.

    Các nữ sinh cũng phải tất cả đều say mê anh chàng đẹp trai đến mức điên rồ như vậy.

    Doãn Đường Diêu mặc dù rất đẹp trai,nhưng hành vi của anh ta quá điên rồ ngạo mạn,chẳng coi ai ra gì,về lý mà nói nên chịu sự trừng phạt.Nhưng tất cả đều đã bị Tiểu Mễ phá hoại!Cô ta có lẽ là loại con gái nhìn bên ngoài thì thuần khiết nhưng bên trong thì đầy dã tâm,bị gia thế của Doãn Đường Diêu thu hút,mới dùng tất cả mọi thủ đoạn để thu hút sự chú ý của anh ta.

    Cho nên,các sinh viên trong lớp quyết định lạnh nhạt với Tiểu Mễ.

    Trong lớp học,Uy Quả Quả vừa uống sữa vừa nhìn trộm Tiểu Mễ đang ngồi ở một góc đọc sách.Hình như cô đang bị ốm,sắc mặt xanh xao,không ngừng ho,làn môi thâm lại,trông rất đáng thương.

    Hôm đó trong ký túc xá,Tiểu Mễ yếu ớt đẩy cửa bước vào,dáng vẻ mệt mỏi sau khi chạy 10.000m của Tiểu Mễ làm cho cô quên luôn lời thề"không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa".

    Uy Quả Quả dìu Tiểu Mễ vào giường,không nhịn được mắng cô:"Rất mệt mỏi phải không?Bạn bị điên à,tại sao lại phải chạy thay hắn?Bạn có biết rằng các bạn cùng lớp nói bạn thế nào không?"

    "Xin lỗi......."

    Tiểu Mễ miễn cưỡng cười,nụ cười yếu ớt làm cho cô mềm lòng.

    "Sau này đừng có quan tâm đến Doãn Đường Diêu nữa,có nghe thấy không?"Uy Quả Quả thở dài.

    Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn cô.Sau một lúc,cô nói:

    "Xin lỗi,mình không thể không quan tâm đến anh ấy."

    Uy Quả Quả trợn tròn mắt:"Tại sao----?"

    Tiểu Mễ không nói gì cả,cô nằm trên giường sắc mặt xanh xao,ánh mắt phảng phất một nỗi buồn.

    "Nói đi,tại sao?"Uy Quả Quả nói to,"Không lẽ bạn yêu hắn rồi à!Thật đáng buồn cười!Bạn mất trí à!Lẽ nào bạn muốn như Dương Khả Vi,Na Lộ,vì Doãn Đường Diêu mà tranh đấu nhau trở thành trò cười cho mọi người à?Tên Doãn Đường Diêu này được chiều quá nên hư rồi,hắn chẳng yêu được ai thật lòng đâu!"Hơn nữa,Doãn Đường Diêu có cái gì tốt?May mà tiết thể dục Dương Khả Vi không đến,nếu không hôm nay trong phòng sẽ không yên tĩnh thế này đâu.

    "Cảm ơn bạn,Quả Quả,"Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với cô,"Mình hiểu,bạn muốn tốt cho mình."

    "Đừng nói vớ vẩn nữa!"Uy Quả Quả càng nói càng tức giận,"Mình hỏi bạn một câu,sau này gặp sự việc tương tự như vậy,bạn có còn làm bất cứ điều gì cho hắn không?"

    Tiểu Mễ cười đau khổ.

    Uy Quả Quả cảm thấy cô chỉ là cười đau khổ,mà căn bản không hề do dự.

    "Ừ,mình sẽ vẫn làm như vậy."Tiểu Mễ nói,ánh mắt cô từ đau khổ chuyển sang một kiểu tình cảm sâu sắc,"xin lỗi,Quả Quả."

    Xin lỗi làm cái quái gì nữa đây.

    Uy Quả Quả tức giận bước đi,nằm trên giường của mình,lấy gối úp lên mặt.À-----!Cô nguyền rủa,đáng ghét!Mình sẽ không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa!

    Uy Quả Quả lại đau khổ quay sang nhìn Tiểu Mễ,sữa uống như không còn mùi vị nữa.Không biết cô ấy định làm trò gì nữ,hôm đó chạy hết 10.000m cơ thể đã hết sức mệt mỏi rồi,lại 2 hôm liền thức đêm đến 2 giờ sáng,chẳng hiểu làm gì nữa.

    Như thế sẽ rất có hại cho sức khỏe.

    Uy Quả Quả chán chường đặt hộp sữa lên bàn,quay sang nói với Thành Quyên:

    "Tiểu Mễ hình như bị ốm."

    Thành Quyên không ngẩng đầu lên,lạnh nhạt nói:"Cô ấy không còn là trẻ con nữa,sẽ tự biết lo cho bản thân."

    "Ừ."

    Uy Quả Quả thở dài,tiếp tục uống nốt hộp sữa.Nếu như...nếu như sau này Tiểu Mễ không mù quáng yêu Doãn Đường Diêu nữa,cô sẽ tha thứ cho Tiểu Mễ,rốt cuộc chính mình nói là muốn làm bạn của cô ấy....Ừ,cứ như vậy!

    Uy Quả Quả lướt nhìn khắp phòng,rồi nhìn ra bên ngoài.

    Doãn Đường Diêu được vài cô gái lớp khác vây xung quanh,các cô gái cười tươi như hoa,hoặc là thuần khiết,hoặc kiều diễm,hoặc dịu dàng,mỗi người đều là các mỹ nhân xuất chúng.Doãn Đường Diêu khoác vai một trong số đó,anh ta cười lớn,giọng cười rất ngạo nghễ,tiếp theo đó anh ta cúi đầu xuống hôn cô gái.Cô gái hết sức tự hào,các cô gái khác ánh mắt tỏ rõ vẻ đố kỵ.

    Anh ta sẽ không thể thích một cô gái như Tiểu Mễ.

    Uy Quả Quả gật đầu.

    Tiểu Mễ rất nhanh sẽ tỉnh ngộ thôi.

    Nhưng mà-----

    Uy Quả Quả đoán sai mất rồi.

    *** ***

    Tiếng chuông vào học vang lên.

    Lại là tiết Quản Lý Tài Nguyên Nhân Lực.

    Giáo sư Truyền bước lên bục giảng,đặt tài liệu giảng dạy sang một bên,không nói gì,ánh mắt lướt khắp lớp như đang dò xét một điều gì đó.Các sinh viên cảm thấy có gì đó kỳ là,đều ngẩng đầu nhìn ông.

    "Doãn Đường Diêu."

    Giáo sư Truyền cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang đặt hai chân lên bàn ngồi ở cuối lớp.

    Nhanh chóng,anh ta thu hai chân xuống,dứng dậy:

    "Vâng,thưa thầy."

    Giáo sư Truyền lấy ra một văn bản:

    "Bài viết rất tốt."

    Doãn Đường Diêu ngẩn người ra:"Bài viết?Mẹ kiếp,bài viết nào?"

    "Lần trước bài viết của anh là Download trên mạng xuống,tôi phê bình anh,muốn anh nộp lại một bài khác.Bài viết mới này của anh tôi xem qua rồi,viết rất tốt,nhìn ra rằng người viết đã rất cân nhắc và đọc rất nhiều tài liệu liên quan."Giáo sư Truyền không nói ra rằng,lúc đầu ông nghi ngờ bài viết này là Download,cho nên tốn mất nửa buổi tối dùng các công cụ để tìm kiếm nguồn gốc của bài viết,nhưng kết quả là bài viết thật sự là nguyên tác.


    ♥ PrinCe ♥
    .....Chờ
    .. ..Đợi
    ... Một
    .. TÌnh
    .Yê
     
    -:-[PrinCe]-:-Date: Monday, 2009-04-13, 1:37:21 PM | Message # 2
    -:-:-Không nghe lệnh tui chỉ có chết-:-:-
    Group: Administrators
    Messages: 148
    Reputation: 0
    Status: Offline
    Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em-Chương 3(2)

    Các sinh viên xôn xao.

    Học cùng lớp với Doãn Đường Diêu 3 năm,đã quen nghe thầy giáo mắng anh ta cậy nhà giàu không biết phấn đấu,đây là lần đầu tiên nghe thấy điều bất ngờ như vậy.

    Không lẽ hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây?

    "Chỉ có một vấn đề---"Giáo sư Truyền nghi ngờ,"có phải anh viết không?"

    Doãn Đường Diêu cười.

    Nụ cười vẫn lạnh nhạt như bình thường.

    "Thầy nghĩ thế nào?"

    Một câu nói làm cho giáo sư Truyền ngỡ ngàng.

    Ông lưỡng lự đẩy cặp kính của mình:"Đương nhiên,cũng có thể là do anh viết,nếu như thật sự là anh tự mình viết,tôi sẽ rút lại nghi vấn vừa rồi."Với sự hiểu biết của mình về Doãn Đường Diêu,giáo sư không nghĩ rằng anh ta nghiêm túc như vậy để viết bài này,bài viết này cũng gần như đạt đến trình độ để phát biểu trên các tạp chí kinh tế rồi.

    Doãn Đường Diêu không có hứng thú,quay mặt ra cửa nhìn trời nhìn đất,lạnh lùng nói:

    "Không sai,cái đó không phải do em viết...."

    "Bài viết là của Doãn Đường Diêu!"

    Một nữ sinh đứng bật dậy,tiếng nói rất vội vã.Vừa nói,cô vừa ho liên hồi,mặt đỏ lừ,cơ thể đang run lên.

    Lại---là---Tiểu---Mễ---!!

    Các sinh viên trong lớp xôn xao.Uy Quả Quả chán chường gục mặt xuống bàn,đột nhiên hiểu rằng,thì ra ngày nào Tiểu Mễ thức đêm là để giúp Doãn Đường Diêu làm bài tập!!Thành Quyên ngồi im quay bút,không nói gì.

    Dương Khả Vi lạnh nhạt nói lớn:"Không biết xấu hổ!"

    Khoảng cách của Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất gần.

    Giữa họ chỉ là một chỗ ngồi trống.

    Doãn Đườn Diêu quay mặt sang

    Anh nhìn cô.

    Phải kiên trì!

    Tiểu Mễ cố gắng nắm tay lại,khắc chế một cơ thể đang run lên cảm lạnh.Cô nhìn thẳng vào giáo sư Truyền:

    "Ý tưởng của bài viết là do Doãn Đường Diêu đề ra,chỉ là em giúp bạn ấy sắp xếp lại thôi."

    Nói dối có là gì.

    So với việc để cho anh đủ điểm,kể cả phải nói dối mười lần cũng chẳng có vấn đề gì.

    Tiểu Mễ tự nói với bản thân như vậy.

    Nhưng mà---

    Ánh mắt lạnh nhạt của các bạn cùng lớp đổ dồn về phía Tiểu Mễ.

    "Em nói,bài viết này do em viết phải không?"

    Giáo sư Truyền đi đến trước mặt Tiểu Mễ,khuôn mặt của cô gái đỏ lên,dấu vết nói dối rất rõ ràng.Cho nên,ông rất khó tin rằng bài viết là của Doãn Đường Diêu.

    "Không phải!"

    Tiểu Mễ đứng thẳng người lên,dùng tất cả sức mạnh để khống chế những đợt ho:"Bài viết là của Doãn Đường Diêu!Chỉ là người đánh máy là em."

    Giáo sư Truyền cười:"Doãn Đường Diêu đã tự thừa nhận rồi...."

    "Cậu ta thừa nhận là--bài viết không phải cậu ấy "viết".Vâng,cậu ấy không cầm bút,cho nên không phải là cậu ấy "viết".Tuy nhiên,một bài viết quan trọng nhất là tư tưởng không phải à?Em chỉ là người đánh máy thôi.

    Cô mệt mỏi......

    Cô lại bắt đầu ho mãnh liệt.

    Giáo sư Truyền cười,đây là sự việc thú vị nhất mà ông chứng kiến từ khi bắt đầu bước lên bục giảng:"Doãn Đường Diêu,anh tự nói đi,ý tưởng trong bài viết có phải của anh không?"

    Ánh mắt của Doãn Đường Diêu vẫn đặt lên người Tiểu Mễ.Ánh nắng sớm chiếu vào phòng học,anh và cô đều bị ánh nắng chiếu rọi cùng nhau.

    "Không phải."

    Anh trả lời rất dứt khoát.

    Cả lớp cười lớn!

    Các sinh viên cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.

    Tiểu Mễ nhỏ bé và đáng thương,cố gắng làm bao nhiêu việc cho Doãn Đường Diêu,nhưng mà người ta không tiếp nhận.Thiếu nữ cổ tích là thiếu nữ cổ tích,hiện thực là hiện thực.Kiểu người máu lạnh như Doãn Đường Diêu,con gại gặp phải hắn chỉ là tự tìm đường chết.

    Uy Quả Quả không nhẫn tâm nhìn Tiểu Mễ lúc đó.

    Các ngón tay buông lỏng....

    Tất cả sức mạnh của Tiểu Mễ đã dùng hết lúc đó,cô dựa tay lên bàn,đột nhiên như muốn khóc.Đồ ngốc,sẽ không đủ điểm à!Nễu như tiếp tục không đủ điểm nữa,có thể sẽ không nhận được bằng tốt nghiệp.....

    Cô ngẩng đầu lên,nhìn Doãn Đường Diêu.

    Có còn cơ hội thay đổi lại không?Chỉ sợ rằng chỉ có một cơ hội đó,không biết chừng bài viết.....

    Doãn Đường Diêu nhìn thấy một đôi mắt như vậy.......

    Đôi mắt sáng,đượm buồn,yếu đuối nhưng cũng đầy mạnh mẽ!

    Anh lạnh lùng,đưa tay đặt lên vai cô,dùng lực kéo mạnh cô vào trong lòng mình.

    Anh cúi đầu xuống.

    Hôn vào môi cô!

    Giáo sư Truyền đứng trước mặt anh và cô!

    Các sinh viên trong lớp đang nhìn họ!

    Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ.

    Các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương gần như ngừng thở.

    Không khí cực kỳ yên tĩnh.

    Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ,dùng tay giữ chặt đầu cô,anh hôn rất sâu,các sinh viên thậm chí còn nghe thấy tiếng động.Tiểu Mễ kinh ngạc mở to đôi mắt,trong giây lát cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Đôi môi của anh nóng bỏng.


    ♥ PrinCe ♥
    .....Chờ
    .. ..Đợi
    ... Một
    .. TÌnh
    .Yê
     
    -:-[PrinCe]-:-Date: Monday, 2009-04-13, 1:37:44 PM | Message # 3
    -:-:-Không nghe lệnh tui chỉ có chết-:-:-
    Group: Administrators
    Messages: 148
    Reputation: 0
    Status: Offline
    Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em-Chương 3(3)
    Trong lòng anh,Tiểu Mễ có thể nghe thấy nhịp tim "bịch,bịch" của anh,a,tiếng đập quen thuộc mà lâu lắm rồi cô đã không được nghe.

    Cô nhắm mắt lại,đôi tay ôm vào lưng anh.Cứ để cô trong lòng anh như vậy,cọi như không có chuyện gì,coi như tất cả đều đẹp đẽ như trước đây.

    Doãn Đường Diêu bỏ cô ra.

    "Ngày mai,hẹn hò nhé."

    Đây chỉ là một mệnh lệnh,mà không phải là thỉnh cầu.Tiếng nói của anh lạnh lùng,như là người vừa nhiệt tình hôn cô không phải là anh.

    *** ***

    Đường đi đến Lầu 5 Phong Viên dường như dài như đến cùng trời cuối đất,lá cây trên đường núi xào xạc rơi,gió cũng như lạnh hơn mọi hôm rất nhiều.Tiểu Mễ chầm chậm bước đi,cơ thể vừa nóng vừa lạnh,trong đầu như đang bị một chiếc búa dùng lực mạnh đánh vào.

    Cuối cùng cô cũng về đến ký túc xá.

    Tiểu Mễ dựa vào cửa,thở dốc,ho,sức lực cuối cùng cũng biến mất.Trước mắt cô toàn một màu đen,đôi chân mệt mỏi lê bước,Dực,anh ở đâu?Không phải nói là sẽ biến thành một thiên sứ tiếp tục yêu em à?Nhưng mà,anh ở đâu....

    Đột nhiên-----

    Một đôi tay ấm áp đặt lên người cô,bàn tay dịu dàng đặt lên trán cô.

    "Bạn sốt rồi."

    Nghe thấy câu nói đó,nước mắt Tiểu Mễ rơi xuống,cô thì thầm nói:

    "Dực---!"

    Cô biết rằng,Dực sẽ không nhẫn tâm nhìn thấy cô khóc.Mỗi lần cô cảm thấy mệt mỏi,anh luôn luôn vô cùng lo lắng,dỗ cô uống thuốc,dỗ dành cô đi bệnh viện,ngồi bên cạnh giường cô cho đến khi cô ngủ.Sao anh có thể bỏ cô lại một mình như vậy?Nước mắt trào dâng,cô nắm chặt đôi tay đó!Lần này,có chết cô cũng sẽ không để anh ra đi!

    "Sốt bao nhiêu lâu rồi?Đã uống thuốc chưa?Trong ký túc có thuốc hạ sốt không?"

    Tiếng nói thân thiết và dịu dàng..

    Không.....

    Không phải.....

    Không phải anh ấy.....

    Đôi mắt Tiểu Mễ sưng đỏ,cô cố gắng gượng cười:"Cháu không sao,cảm ơn cô Thành."

    Quản lý ký túc xá là cô của Thành Quyên,khoảng 50 tuổi,rất gầy,tóc đã bạc.Bà mặc đều là quần áo cũ,tuy nhiên rất sạch sẽ.Tính cách của bà rất ôn hòa,đối xử rất tốt với các sinh viên,bất kể các sinh viên về muộn như thế nào bà đều không tức giận.Mọi người đều rất quý bà,nhìn thấy bà đều chào và thân thiết gọi bà là "cô Thành".

    Cô Thành đỡ Tiểu Mễ lên lầu,đẩy cửa,nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống giường,giúp cô đắp chăn.Ngồi bên cạnh giường cô,đặt tay lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ.

    "Hình như sốt rất cao.Thành Quyên,cháu xuống dưới nhà đem cặp nhiệt độ lên đây."Cô Thành không quay đầu lại,nói với Thành Quyên đang ăn mỳ.

    Thành Quyên gật đầu,đặt đũa xuống rồi đi ra ngoài.

    Trong lòng Tiểu Mễ như có lửa đốt,ngoại trừ lúc trước khi đến Thánh Du vài ngày,thái độ lạnh lùng của các bạn cùng lớp làm cô buồn.Mặc dù cố gắng nói với bản thân là không được quan tâm,các bạn không thích hành vi của cô là rất bình thường,nếu như cô gặp phải một cô gái đối xử với một chàng trai như vậy,cô cũng sẽ nghĩ rằng cô gái đó có dã tâm..

    Cho nên,không thể trách các bạn cùng lớp,là do hành vi của cô quá kỳ quái.

    Tuy nhiên thật sự rất cô đơn,không có người để nói chuyện,giống như đang sống trong một cái hộp sắt băng giá.

    "cô Thành...."

    Nước mắt chảy ra trên gò má Tiểu Mễ.

    "Muốn ăn gì không?Hôm nay cháu không phải ra khỏi giường,muốn ăn gì cô bảo Thành Quyên đến nhà ăn mua."Cô Thành mỉm cười với cô.

    "Cháu không muốn ăn."

    Tiểu Mễ hít hít mũi,chẳng hiểu vì sao,cô Thành càng tốt với cô,cô lại càng muốn khóc.

    "Để cô nấu bát cháo cho cháu nhé."Cô Thành đặt khăn mặt ướt lên trán của cô.

    "Cháu không thể ăn được...."

    "Bát cháo cô sẽ cho thêm một ít đường,ngọt ngọt,thơm thơm,được không?"Cô Thành dỗ dành cô,ánh mắt dịu dàng.

    Một câu nói thật quen thuộc....

    Tim của Tiểu Mễ như co thắt lại!

    ...........

    .....

    "Em không muốn ăn đâu!"Cô lấy chăn che mặt,hét lên,"người ta đang ốm,anh còn bắt người ta ăn nữa!Thật đáng ghét!"

    Anh thở dài:"Ngoan nào,không ăn thì làm sao khỏi bệnh được."

    "Không ăn!"

    Cô cố gắng hét lên,trốn trong chăn cười trộm.Thích nhất khi bị bệnh,không cần bệnh nặng,chỉ là cảm nhẹ thôi.Mũi sụt sịt,chảy nước mũi,sốt một chút,nhìn có vẻ rất nặng,thực ra lại không phải rất mệt mỏi.Sau đó nhìn anh ấy lo lắng dỗ dành cô giống như một công chúa.

    "Ăn chút cháo nhé?"

    "Không được!"

    "Một bát mỳ trứng nhé?"

    "Không được!"

    ...........

    Haha,không thể bỏ qua cơ hội tốt để "hành hạ" hắn.

    Anh lại thở dài,không có cách nào để nhìn thấy cô trong chăn- cái này không được,cái kia cũng không xong,trong mắt anh đầy lo lắng.

    "Tiểu Mễ,em cứ như vậy,anh sẽ giận đấy!"

    "Giận đi,giận đi!"

    Cô lè lưỡi,ma mới tin rằng anh sẽ tức giận,từ nhỏ đến lớn,anh chưa từng thực sự tức giận với cô lần nào.Cô biết rằng,anh rất yêu,rất yêu cô,cho nên anh mới lo lắng như vậy.

    Nhưng mà,lần này cô nhầm rồi!

    Anh thật sự tức giận,kéo mạnh chăn của cô ra,nhìn cô,sau đó hôn cô.

    "Anh....làm....cái.....gì.....vậy.....?"


    ♥ PrinCe ♥
    .....Chờ
    .. ..Đợi
    ... Một
    .. TÌnh
    .Yê
     
    Dien dan » ___[ LoVe ]___ » ...(- Trà sữa tâm hồn -)... » se co .... chap3
    Page 1 of 11
    Search: